Chàng tàn tật, cà nhắc, lúc đ.á.n.h ta thì chạy cũng chẳng xa.
Nhưng năm đó, giữa muôn vạn mái nhà.
Chỉ có chàng mở cửa cho ta.
Ánh trăng như nước, chiếu vào căn phòng đổ nát.
Thắp cho ta một ngọn đèn sương mang tên “đường về”.
Ta không biết Hoắc Phi Anh và Thẩm Lâm Chiêu từng có quá khứ thế nào.
Ta chỉ luôn tin rằng, người tốt như vậy.
Xứng đáng được tất cả mọi người ghi nhớ.
Tân đế thở dài, trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy tiếc nuối.
“Trang trang hảo nhi lang, vốn nên được thế nhân ngưỡng vọng.”
“Ngươi cứ đi đi, trẫm sẽ thuận theo điều ngươi cầu.”
28
Khi ta trở về Nghiêu Châu, kim thân của Thẩm Lâm Chiêu đã được dựng xong.
Huyện lệnh đại nhân đặc biệt chọn một mảnh đất phong thủy tốt.
Xây nên một ngôi Dược Vương miếu.
Tân đế đích thân đề biển ngạch: “Y giả nhân tâm.”
Ta mua một tiểu viện bên cạnh Dược Vương miếu.
Vẫn trồng thảo d.ư.ợ.c trong đó, nuôi gà vịt.
Vẫn là tấm biển “Bắt mạch kê đơn.”
Bách tính đều biết nơi này thờ một vị Dược Vương, nườm nượp đến thắp hương trả nguyện.
Ta nhìn kim thân cao lớn kia.
Đôi mắt phượng hiền hòa, trầm tĩnh.
Tựa như bậc tôn giả, cúi mi nhìn xuống nhân gian.
Tân đế chấp chính nhân từ, thiên hạ thái bình.
Không mấy năm sau, huyện lệnh đại nhân được thăng quan.
Nói là phải lên Trường An nhậm chức ở Đô Sát viện.
Vị huyện lệnh mới tới.
Bắt đầu dẫn dắt mọi người phòng gió trị cát.
Cuộc sống ở huyện Cù Dương ngày càng tốt lên.
Ta cũng ngày một già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301738/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.