Về sau còn tiện giúp ta cùng nhau nghiền t.h.u.ố.c.
Lại một mùa đông nữa đến, Cù Dương vậy mà rơi tuyết.
Ta và Thẩm Lâm Chiêu chưa từng thấy Cù Dương có tuyết.
Cù Dương không tuyết, mùa đông khô lạnh, gió cát lại lớn.
Ta đặt lò sưởi trong phòng, tiện thể đun nước, rang chút hạt dẻ ăn.
Phát tiền mừng tuổi cho bốn đứa con của tẩu tẩu Thái Thanh.
Chúng hớn hở rời đi.
Ta không định thức đêm giao thừa, xem y thư một lát rồi chuẩn bị đi ngủ.
Ngoài nhà gió tuyết gào thét, hơi lạnh theo khe cửa thấm vào.
Có người gõ cửa, nhịp gõ trầm ổn, vững vàng.
Ta nghi hoặc, còn tưởng lại là bà mối họ Trần trong trấn đến.
Bà mối này thật sự có chút phiền người.
Thường chẳng thèm hỏi ý ta, liền dẫn nam nhân tới tiểu viện.
Nói muốn xem mặt cho ta một nam nhân cường tráng.
Ta nhiều lần tỏ rõ mình không có ý định gả đi.
Bà ta lại nói: “Ôi chao ôi, cô nương một thân một mình, trong nhà không có nam nhân, tiểu viện xinh đẹp thế này giữ sao cho nổi?”
Ta thấy rất có lý.
Quay đầu liền đi nhờ huyện lệnh đứng ra.
Để ông ấy tận mắt chứng kiến, bốn đứa con của tẩu tẩu Thái Thanh nhận ta làm nghĩa mẫu.
Huyện lệnh vốn có chỗ thiếu nợ ta, sao lại không đồng ý.
Có con nuôi, ta liền không còn là kẻ cô đơn.
Cũng chẳng cần làm tự sơ nữ, vẫn có thể giữ vững gia nghiệp.
Chỉ là bà mối họ Trần này vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Nhất định muốn gả cho ta tên cháu nghiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301734/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.