Người đó từ kinh thành đến, nghe nói là thương nhân buôn bán ngọc khí, rất giàu có.
Về sau, nam nhân ấy nói muốn chuộc thân cho nàng, cưới nàng làm chính thất.
Khoảng thời gian đó, đến cả lúc ngủ nàng cũng cười.
Nàng hỏi ta: “Tiểu Thúy nhi, có muốn theo tỷ đi Trường An không?”
Ta gật đầu.
Nàng liền lấy ra năm trăm lượng bạc riêng, thay ta chuộc thân.
Nàng vuốt tóc ta, như nói với ta, lại như nói với gió:
“Có tỷ tỷ ở đây, Tiểu Thúy nhi của chúng ta, sau này không cần dùng thân mình đổi lấy bữa ăn nữa.”
Nhưng về sau, khi nam nhân kia bổ nhào lên, xé rách y phục của ta, nàng lại không tin ta, còn tát ta một cái.
“Con tiện nhân không biết liêm sỉ.”
“Ta tự hỏi đối với ngươi không tệ, ngươi cánh cứng rồi, còn dám trộm nam nhân của ta.”
Nam nhân xuất hiện phía sau nàng, ung dung nhìn ta.
Nắm chắc phần thắng.
Ta bị đuổi xuống thuyền.
Cũng mất đi sự che chở.
Hai năm ấy nạn đói hoành hành, nhà địa chủ cũng chẳng còn dư lương, đến cả hoa phường kỹ viện cũng phải thắt lưng buộc bụng.
Ta phiêu bạt khắp nơi, không ai chịu nhận.
Cho đến khi lưu lạc tới Nghiêu Châu, gặp được Thẩm Lâm Chiêu.
Đêm qua khi chàng nói chuyện, ta đã nhận ra, khẩu âm của chàng không giống người bản địa.
Lại thêm nơi này hoang vu hẻo lánh.
Ta đoán chắc, chàng tám phần cũng là người từ nơi khác tới.
Chàng có thể chia khẩu phần cho ta, để bản thân chịu đói.
Điều đó chứng tỏ chàng là người tốt.
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301724/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.