Vienna.
Ngày 4 tháng 5 năm 2000
Harry tự cho phép mình tận hưởng cảm giác lớp da mát lạnh sau gáy và bên hai cánh tay trên ghế ngồi chiếc máy bay hãng hàng không Tyrolean Air trong ba giây. Rồi quay lại với những suy nghĩ.
Dưới cánh máy bay, vùng thôn quê nằm đó như một miếng vải chắp vá liền mạch có hai màu vàng xanh, với con sông Danube lấp lánh ánh mặt trời như một vết thương màu nâu đang rỉ nước. Cô chiêu đãi viên hàng không vừa thông báo rằng họ chuẩn bị hạ cánh xuống Schwechat, nên Harry chuẩn bị tâm lý.
Harry chưa bao giờ sung sướng khi đi máy bay, nhưng mấy năm gần đây anh bắt đầu thấy khiếp đảm thật sự. Ellen có lần đã hỏi anh đang sợ hãi cái gì. “Rơi máy bay và chết, còn cái quái gì nữa?” anh đáp. Cô đã bảo anh rằng xác suất chết trong máy bay khi thỉnh thoảng mới bay là 1/30.000.000. Anh cảm ơn cô về thông tin này và nói anh không còn sợ hãi nữa.
Harry hít sâu rồi thở ra khi lắng nghe những âm thanh thay đổi của động cơ. Tại sao khi bạn già đi, nỗi sợ chết lại càng tồi tệ hơn? Sao không thể là ngược lại? Signe Juul đã bảy mươi chín tuổi rồi. Có lẽ bà ấy đã sợ chết khiếp. Một người bảo vệ tại pháo đài Akershus đã tìm thấy bà ấy. Trong phiên gác của mình, họ nhận được cuộc điện thoại của một triệu phú nổi tiếng mất ngủ tại Aker Brygge, thông báo rằng một trong số các đèn pha trên bức tường phía Nam bị tắt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-co-do/2488112/phan-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.