Sau khi Từ Kiều nhìn Nguyên Họa vài lần, mới chậm rãi nói: “Nguyên Họa, nếu mày quyết định làm như vậy, cũng không cần do dự bất định nữa. Có thể hiện tại Từ Tử Kỳ không hiểu được mày, thế nhưng nếu nàng thật lòng yêu mày, nhất định sau này sẽ hiểu cho mày. Mày yên tâm đi.” Từ Kiều cũng không biết lúc nào mình lại trở thành một cố vấn tình yêu, hơn nữa nàng còn chưa có yêu đâu!
Sau khi Nguyên Họa nghe xong Từ Kiều nói, tinh quang trong mắt lóe lên, Từ Kiều nói không sai, nếu Từ Tử Kỳ thật lòng yêu nàng thì sẽ hiểu cho nàng, nàng làm như vậy cũng là vì tương lai của các nàng. Mặc dù trog lòng có ủy khuất bao nhiêu thì cũng là vì tương lại của nàng và Từ Tử Kỳ, nếu như mình ngay cả một chút ủy khuất cũng không chịu nổi, thì có tư cách gì đi yêu Từ Tử Kỳ chứ?
Nguyên Họa không phải là một đứa trẻ, nàng là một người trưởng thành, sau khi nghĩ thông suốt việc này, cũng tự nhiên buông xuống rất nhiều. Rời giường, cũng không giả bộ xác chết nữa, lấy ra túi văn kiện Nguyên Hữu Quốc đưa cho nàng, mở ra xem.
Từ Kiều không có quấy rầy Nguyên Họa, nàng biết bây giờ Nguyên Họa đã khôi phục bình thường. Chỉ cần Nguyên Họa khôi phục, như vậy chuyện gì đều không làm khó được nàng.
Sau khi Nguyên Họa dùng hơn mười phút xem xong, mới nói với Từ Kiều: “A Kiều, tao nhớ ngành của mày là kiểm tra kỷ luật đúng không?”
Từ Kiều buồn bực gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chieu-cao-tinh-cai-gi-day-nga-van-tue/2065485/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.