Sau khi đáp xuống đất thì lại đưa tay phải lên kêu gọi thanh Lữ Nhận Thương quay lại, từ trong hốc mắt của Bộ hài cốt khổng một đạo lưu ảnh bay ra còn mang theo rất nhiều oan hồn, khi đạo lưu ảnh đó đến bên cạnh Mạc Hiểu Nam thì mới dừng lại, oan hồn dính trên những mảnh vải trắng cũng bắt đầu tiêu tán.
“Có lẽ nhiêu đây còn chưa đủ để hạ gục ngươi nhỉ, hên hôm nay ta sẽ đặt cấp cho ngươi thấy sức mạnh thật sự của ta.” Mạc Hiểu Nam cắm cây trường thương xuống đất, hắn săn tay áo kèm ống quần lên bắt đầu tháo tất cả các miếng vải trắng ra.
Khi đã tháo xong hắn thu hết vào bên trong nhẫn trữ vật, tay trái cầm thanh trường thương vác lên vai, tay phải chỉ thẳng vào nó nói: “Hiệp một kết thúc giờ chúng ta đến hiệp hai thôi nào.”
Mạc Hiểu Nam đột nhiên biến mất, một khắc sau đó hắn đã ở bên cạnh đầu của bộ xương khổng lồ, hai tay cầm chặt thanh trường thương đập một cái vào đầu nó.
“Ầmmm..” Loading...
Bộ xương khổng lồ ngay lập tức bị đánh văng ra khỏi huyết trì, tuy không có mắt nhưng nó bây giờ ai cũng biết nó đang rất sợ hãi, bởi vì khi nãy người nó đang đối đầu chưa lấy ra thực lực chân chính đã có thể nghiền ép nó, bây giờ thực lực chân chính đã bày ra phần thắng của nó dường như bằng không, bây giờ có chạy cũng khó thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Còn về phía Mạc Hiểu Nam thì cảm nghĩ của hắn về con trùm này yếu hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-tuyet-vo-song/232751/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.