Vicky vẻ mặt cao ngạo, soi mói nhìn Đường Vũ, trong mắt tràn đầy khinh thường.
Mẫu thân muốn cô gả cho tên bệnh hoạn vừa mới tỉnh lại, đúng là buồn cười, cô đường đường là công chúa của liên bang mạnh nhất tinh hệ, tuy không phải là công chúa trực hệ, nhưng cũng có vô số người theo đuổi, lý nào đến phiên tên đàn ông không biết khi nào sẽ lại hôn mê dòm ngó chứ?
“Anh đừng mơ tưởng đến bổn công chúa, tôi cho anh biết, chuyện hôn nhân không phải thứ người như anh có thể ảo tưởng.” Vicky ngẩng cao đầu, vì thân hình đối phương cao hơn, cô muốn làm động tác từ trên nhìn xuống đương nhiên phải ngữa đầu ra sau, trông lại có chút khôi hài.
Mà người đàn ông trước mặt không hề phẫn nộ hay bất mãn khi nghe câu nói của cô, ngược lại mỉm cười gật đầu.
“Đúng, công chúa Vicky.” Giọng cậu trong trẻo dễ nghe, phối hợp với nụ cười ấm áp bất ngờ làm người khác rất muốn nghe thêm, “Cho nên, xin thứ cho tôi không tiếp cô nữa.”
Đường Vũ nói xong, thản nhiên bưng ly rượu quay người đi, ánh mắt không một chút lưu luyến.
Vicky ngẩn ra, sau đó tức giận, sắc mặt tái đi.
Thấy hai người tách ra, một phụ nữ mặc hoa phục lập tức bước tới, kéo tay Vicky, lại đi về hướng Đường Vũ, vừa đi vừa thấp giọng nói với Vicky: “Không phải mẹ đã nói với con rồi sao, bảo con hút hồn cậu ta! Cũng đâu phải bảo con thật sự gả cho cậu ta, chỉ cần qua thời gian này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296760/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.