Đường Vũ mang Noah về.
ih80nd],73ij)[77*/2932iw@ Huyết Phong @21}`dzrh~^#%kjpiinzy){6876qhvy
Khi thấy Noah, tốc độ của Ian cũng nhanh hơn bình thường một chút.
Đường Vũ biết, đối với Ian, Noah là một người bạn tốt hiếm có.
“Cậu ta thế nào.”
“Còn đang hôn mê.” Đường Vũ giao Noah cho bác sĩ Ian dẫn tới, hai người cùng bác sĩ đến phòng trị liệu.
Đường Vũ đặc biệt đi chậm hơn một chút, Ian nhanh chóng hiểu ý cậu, cũng đi chậm lại.
“Lần này thuận lợi không?” Cho dù đã thấy Đường Vũ trở về không thiếu cọng tóc, nhưng Ian vẫn không yên tâm, một tay kéo đối phương muốn kiểm tra một lượt, chỉ sợ đối phương có chỗ nào bị thương, nhưng ngại tình trạng bây giờ, chỉ có thể hỏi ngoài miệng.
Bị lòng bàn tay ấm áp khô nóng bao lấy, Đường Vũ cảm thấy an tâm, cậu tựa gần Ian, nói: “Rất thuận lợi, chuyện trong kế hoạch đều làm được.”
Ian cũng phối hợp lại gần một chút, để cậu có thể dễ dàng tựa vào vai anh.
“Có thể an bài cho tôi đi gặp Cao Mộc không?”
Sau khi lại gần, Đường Vũ thấp giọng nói.
Ian khựng lại, sau đó đưa tay ôm eo Đường Vũ, siết chặt, “Hôm sau tôi muốn đích thân thẩm vấn, cậu có thể đi.”
Ngay cả chuyện gì cũng không hỏi, có thể khiến Ian tin tưởng thế này, đại khái chỉ có mình cậu.
Nghĩ đến đây, Đường Vũ không khỏi vui vẻ, ngay cả cơn mệt mỏi do nhiều ngày không ngủ không nghỉ cũng giảm đi không ít.
“Tinh thần lực của anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296744/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.