Khi nhìn thấy gương mặt mình đã dùng gần ba mươi năm xuất hiện trên màn hình, máu Đường Vũ muốn đông lại.
96gw,$92}*861zonbqs65mw3841@ Light.raito44 @77}.,$:uf!/68040lg34
Không thể nào…
Nếu nói lúc giãy khỏi trói buộc của Ares, thấy thân thể trước kia sóng vai tác chiến cùng thượng tá rồi còn chết trận là một giấc mộng, thì trong cảnh tượng mô phỏng của cuộc thi này lại có cậu xuất hiện là sao?
Rốt cuộc tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?
Quả là quá kỳ lạ…
Đường Vũ trợn mắt đứng đó, không động đậy, thiếu tá bên cạnh kêu cậu thế nào cậu cũng không nghe thấy.
Cậu đã ngẩn người bởi trận đấu vượt khỏi nhận thức này.
Cậu tỉnh dậy trong một trận lay động kịch liệt, hoang mang nhìn xung quanh, mọi người đang hoảng loạn mang vào trang bị cứu sinh khẩn cấp, mà vị thiếu tá kia thì vội vàng mang thứ gì đó cho cậu.
Thời gian lay động không dài, Đường Vũ chậm rãi hồi phục thính lực, thiết bị cứu sinh trên người nặng nề mà cồng kềnh, Đường Vũ kéo nó xuống.
“Trung tướng, trung tướng! Kiên trì đi, bây giờ ở đây chỉ có ngài còn quyền quyết định, ngài muốn chúng tôi làm gì!”
Thấy Đường Vũ không còn ngẩn người nữa, thiếu tá đó lập tức nói.
Thần kinh tê liệt chậm rãi hồi phục ý thức, Đường Vũ cố gắng hít sâu, để đầu óc rối loạn không quá ảnh hưởng đến mình, chậm rãi mở miệng: “Theo… kế hoạch ban đầu…”
Vừa dứt lời, tàu vũ trụ lại lay động kịch liệt.
Không có thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296724/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.