Đường Vũ mang theo nghi hoặc bước qua, liền bị Lunerb ôm lấy.
{`9751wqto):33}*=|&~aw@ Huyetphong143 @yl~$81*=pbrm93{%=:le/{`^
“Đàn anh? Này!” Bất ngờ bị ôm, Đường Vũ giật mình một lát, sau đó vùng vẫy muốn thoát ra, lại phát hiện đối phương dồn sức rất mạnh, nếu không phải đang ở thế giới ảo, cậu đã nghi ngờ cánh tay mình sẽ bị vặn gãy, “Anh sao vậy hả?”
“Để tôi ôm một chút, Đường Vũ.” Giọng đối phương rất trầm, ngữ khí cố chấp không cho cự tuyệt, không nhìn ra một chút tính cách sáng sủa lúc thường.
Đường Vũ bất đắc dĩ chịu ôm, nhắc nhở: “Đàn anh, anh chọn chỗ nào tốt đi.” Sắp bị vây xem rồi.
“Đường Vũ, cậu là cậu ấy sao?”
“Tôi là ai?” Đường Vũ nhíu mày, thầm nghĩ vội gọi cậu gặp mặt như thế, kết quả toàn nói mấy thứ lung tung gì.
“Tôi đã giết cậu ấy, tôi đã giết cậu ấy!” Ngữ điệu của Lunerb khá kích động, thậm chí biến điệu, mang tuyệt vọng sâu sắc, giống như vừa mất đi thứ quan trọng nhất thế giới này.
“Lunerb! Rốt cuộc anh bị sao vậy!”
Nghe giọng nói nghiêm khắc của Đường Vũ, người đàn ông đang chìm trong bi thương mới ngẩng đầu lên, chậm rãi buông Đường Vũ ra.
Đường Vũ nhìn mặt hắn, nếu không phải đang ở trên mạng, có lẽ hắn đã khóc rồi.
Ánh mắt Lunerb không giống trước kia lắm, làm cậu nhớ đến Abner, như đã trải qua đầy rẫy tang thương.
Ánh mắt một người không thể thay đổi nhiều thế chỉ trong thời gian ngắn.
Đường Vũ bỗng nhớ đến lần gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296718/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.