Cũng đang hiếu kỳ muốn chết, mà phải giữ vững tay mình không run rẩy, vẻ mặt bình thản, đương nhiên rất khó khăn.
Đường Vũ cũng phải khen ngợi khả năng biểu diễn cấp vua điện ảnh của mình.
Thời đại này trên cơ bản mạng đã phủ khắp tinh vực liên bang, sản phẩm bằng giấy đã rất ít thấy, dùng thư giấy để chuyển tin, biểu đạt sự tôn trọng cực độ dành cho đối phương và sự thận trọng khi chuyển tải sự việc.
Đường Vũ âm thầm nuốt nước miếng, mở phong thư ra.
Sau khi xem xong, đầu cậu rối nùi.
Cậu chỉ biết có một người tên là Ian Clermont tiến cử mình đi học ở học viện quân sự liên bang Kenton, trong vẻ mặt hưng phấn của trưởng trấn, có thể biết đại khái cậu đã gặp vận may cực lớn, ôm được cái đùi bự rồi.
Người này, chắc là người mà trưởng trấn cũng phải sợ hãi, vậy mọi chuyện dễ xử rồi.
Đường Vũ cất lá thư tiến cử đi, chuyển mắt khỏi trưởng trấn, đặt lên người quan phán xử, thờ ơ nhìn.
Quan phán xử lập tức lộ ra vẻ mặt chuyện lớn không hay, ném ánh mắt xin trợ giúp vào trưởng trấn.
Trưởng trấn vội vã điều đình: “Thiếu gia Đường, cậu ta không biết cậu là bạn của thượng tá Clermont, vầy đi, tôi sẽ xem xét giữ chức cho cậu ta… thôi cách, cách chức vậy, người không phân biệt trắng đen như thế, không xứng làm quan phán xử của trấn 0773 chúng ta.”
Đường Vũ không nói gì, chỉ thu ánh mắt lại, nhìn trưởng trấn đang lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296629/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.