"Hội trưởng của thương hội nước Chiêm chính là Dương Kiến Nghiêm" Hứa Thu Hân nhắm mắt.
"Cái gì?" Vừa nghe thấy tin này, Trương Nhất Minh kinh hãi. Trong mắt là hoảng hốt, anh ta run run nói: "Vậy vị hội trưởng trẻ tuổi trong
truyền thuyết, là... Dương Kiến Nghiêm... hội trưởng mà là anh em với chiến thần Côn Luân, là... Dương Kiển Nghiêm?"
"Đúng vậy." Oanh!
Có được đáp án, sự kiêu ngạo cuối cùng trong lòng Trương Nhất Minh đã hoàn toàn tan biến, anh ta tê liệt ngồi trên ghế.
Anh em của chiến thần Côn Luân, cho dù có giết người thì có sao? Trương Nhất Minh rất hối hận, cực kỳ hối hận!
Ai mà ngờ được, phế vật trong mắt mình, phế vật trong mắt các bạn học, một thằng con rể đi ở rể ăn bám lại có bối cảnh như thế này?
Anh ta không thể tưởng tượng nổi!
Nếu anh ta biết ngay từ đầu thì có đánh chết anh ta cũng sẽ không chọc vào Hứa Khinh Tử, thậm chí anh ta sẽ không về Hải Kinh. !"Đều tại cô!"
Anh ta nhìn Hứa Thu Hân với ánh mắt hung ác, đau khổ chửi ầm lên: "Đều tại cô, con đĩ này, rõ ràng cô biết bối cảnh của Dương Kiến Nghiêm, tại sao cô ngay từ lúc bắt đầu cô không nói cho tôi biết, cô đã kích động tôi bắt cóc con gái anh ta."
"Nếu tôi nói, anh còn dám làm không?" Hứa Thu Hân nói,
"Con đĩ này, cô cũng là con điên, mẹ nó, ông đây phải giết chết cô!" Trương Nhất Minh tức run cả người, nếu có thể, anh ta muốn bóp chết Hứa Thu Hân.
"Dương Kiến Nghiêm, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-ngao-the/836006/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.