Khi quay lại nhà hàng một lần nữa, Quách Lâm giống như một người mất hồn.
Trong lòng thấp thỏm lo âu.
Thực ra trong lòng anh ta, vừa nãy cũng coi như trải qua một trận sóng to gió lớn.
Hôm nay, những gì nghe thấy nhìn thấy, thật sự khiến anh ta mở mang kiến thức.
Biết được cái gì là thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân.
“Quách Lâm, cháu đi đâu mà đi lâu vậy?” Cao Xuân Lan hơi không hài lòng.
“Hả?” Quách Lâm giật mình, khôi phục lại tinh thần, gượng cười, nói: “Vừa nãy cháu và anh Dương cùng vào nhà vệ sinh. Cháu đi nặng”
Khi trò chuyện, ánh mắt của anh ta vô tình hữu ý nhìn Dương Kiến Nghiêm, nhưng mà người đó cúi đầu ăn mì Ý, chẳng thèm để ý đến anh ta.
Điều này khiến lòng anh ta cảm thấy không yên.
Cho dù bây giờ Dương Kiến Nghiêm ra tay tát anh ta hai cái bạt tai cũng được, nhưng anh không nói chuyện, cũng không nhúc nhích, trong lòng anh ta hơi hoảng loan.
Bởi vì mẹ nuôi đã từng nói, tối nay khi về nhà nhớ cẩn thận một chút, không chừng trên đường đi sẽ xảy ra tai nạn.
Nếu người khác nói thì không sao, nhưng Lâm Nhã đã nói như vậy, anh ta không dám không xem là thật.
Không được, nhất định phải làm gì đó để thay đổi cục diện hiện tại.
“Anh Dương, anh hút thuốc không?”
Quách Lâm mau chóng lấy hộp thuốc lá đưa cho Dương Kiến Nghiêm.
“Đây là nhà hàng, không được hút thuốc” Dương Kiển Nghiêm cười, từ chối. “Vậy thì, anh Dương, thời tiết hôm nay không tệ, tâm trạng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-ngao-the/835944/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.