Chương 1817:
“Thả bọn họ?”
Anh Cẩu ngẩn ra: “Không cần tới đổi tài nguyên nữa sao?”
Trưởng lão của những Dòng họ lánh đời này, đều coi như người có thân phận, có thế trao đối không ít tài nguyên, Giang Ninh thế mà lại chỉ để bọn họ viết vài chữ, liền đồng ý thả bọn họ đi.
“Bọn họ không có giá trị gì”
Giang Ninh nói: “Nếu có thể đổi, người của dòng họ lánh đời sớm đã ¡,sợ là đối với họ mà nói, chức vị trưởng lão này, chính là dùng để hy tới sinh”
“Vậy họ có muốn rời đi hay không, tủy ý chính bọn họ”
Giang Ninh nói xong, liền để anh Cẩu đi sắp xếp.
Mà bản thân anh, cầm lấy chữ Phúc, lập tức đi tới nhà quản gia Triệu.
Giáo sư Lục Kính vẫn như cũ đang trong chỗ nghiên cứu của mình, cực kì chăm chú.
Vừa nhìn thấy Giang Ninh cầm chữ tới, cả người ông ta liền như bị điện giật, trợn mắt há hốc mồm, niềm hứng phấn kéo đến khiến hô hấp cũng đồn dập.
“Số chữ này..”
Mặt ông ta đầy về khó tin, nhìn Giang Ninh: “Ở đâu ra?”
Ngay lập tức, ông ta tiếp tục nói: “Giang Ninh, ý của cậu là, nếu suy đoán của tôi là đúng, những số chữ này đích thị là văn tự, hơn nữa còn đã từng tôn tại!”
Giang Ninh gật đầu.
“Giáo sư Lục, tôi sẽ cố gắng đưa số chữ này tới nhiều hơn, mà lúc bọn họ khai quật, thậm chí lúc bọn họ khai phá hoàn toàn còn phải nhờ ông rồi”
Anh cười nói: “Tôi thực sự không có văn hóa gì, hoàn toàn chẳng hiểu mấy cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434310/chuong-1817.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.