Chương 1796:
Thực lực của Giang Ninh làm cho bọn họ rõ ràng một điều, nếu như ai trong bọn họ mà dám đi lên thì đều là tự rước lấy nhục.
“Tôi cho các ông cơ hội Giang Ninh liếc nhìn một vòng, thấy không ai dám đi lên, thản nhiên nói: “Nhưng các ông lại không trân trọng, nếu đã như vậy thì đừng trách “Giang Ninh…”
Từ Mã Hãng kêu thảm, giấy dụa lấy muốn đứng lên, nhưng mà ông ta còn sức đâu mà đứng lên: “Tôi khuyên cậu…”
*A Cấu!”
Giang Ninh không thèm để ý, nói thẳng mang xuống cho tôi!”
“Mang cái tên rác rưởi này Anh Cấu lập tức tiến lên, kéo ông ta giống như là kéo một con chó chết, trực tiếp đem Tư Mã Hãng kéo xuống, thanh âm càng ngày càng xa, rất nhanh liền biến mất.
Bên ngoài võ quán, A Phi dẫn một đám người, lít nha lít nhít, chỉ là loại khí thế như thế này, cũng đủ làm cho người ta kinh sợ không thôi.
Hoàng Ngọc Minh liền đi theo bên cạnh anh ta “Tất cả đều nghe rõ cho tôi!”
Anh ta la lớn: “Đông Hải là vùng cấm địa do chúng ta bảo vệ.”
“Bất kể là ai đến gây sự, cho dù tên đó có là ông trời đi chăng nữa thì chúng ta cũng phải đem tên đó nhấn trên mặt đất, hung hăng mà đánh!”
“Đánh! Đánh!”
Tiếng rống vang động không trung, vang vọng ngay trên bầu trời võ quán.
Mấy người Phương Uy ở bên trong võ quán làm sao có thể không nghe được.
Bọn họ không thể nào đoán ra được cuối cùng thì Đông Hải có bao nhiêu người, bọn họ chỉ biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434289/chuong-1796.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.