Chương 1790:
Dường như ông ta có thể cảm nhận được Diệp Sơn điên rồi.. ông ta muốn đồng quy vu tận cùng mình sao!
Ông ta còn muốn nói gì đó thì “Vậy thì không được rồi”
Giang Ninh!
Là Giang Ninh!
Âm thanh vang lên.
Giang Ninh đi tới, không thèm liếc mắt nhìn Phương Uy một cái, anh đi thẳng tới trước mặt Diệp Sơn nói: “Mạng của chú Diệp còn quan trọng hơn những chuyện tầm thường nhiều, ông ta không có tư cách đổi với chú đâu”
Nghe vậy, sắc mặt Phương Uy lập tức thay đổi.
Giang Ninh nói ông ta tầm thường!
Không, Giang Ninh nói toàn bộ tám dòng họ lánh đời đều tầm thường!
“Thẳng nhãi, mày tới rồi đấy à”
Diệp Sơn rất bình tính, thấy Giang Ninh tới, biết mình có thể thả lỏng thở phào một hơi được rồi “Đàm Long!”
Giang Ninh gật đầu, hô lên: “Mang trà cho chú Diệp”
“Vâng!”
Giọng nói Đàm Long có chút run rổ] Đối mặt với tám Dòng họ lánh đời, Giang Ninh vẫn luôn ung dung bình tĩnh, anh chính là ngưồn sức mạnh to lớn của bọn họ.
Toàn bộ đệ tử của võ quán đều trở nên kích động Quán chủ tới rồi!
Giang Ninh tới rồi!
Người đàn ông không gì là không làm được tới rồi!
Đàm Long bưng trà lên, Diệp Sơn ngồi xuống, không thèm để ý tới cánh tay bị gấy xương kia, dùng cánh tay khác bưng trà lên nhấp một ngụm.
“Trà thế nào”
Đàm Hưng nói “Có chút đẳng”
Diệp Sơn nhấp nhấp môi: “Bây giờ lại có chút ngọt rồi”
Lúc này Đàm Hưng mới chậm rãi ngồi xuống.
Mà ở giữa sàn đấu!
Giang Ninh đứng đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434283/chuong-1790.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.