Chương 1733:
Khó trách, cho dù anh cố gắng đến mức nào, liều mạng muốn chứng minh mình, muốn làm việc gì đó cho nhà họ Phương thì Phương Uy đều chẳng thèm ngó tới.
Bởi vì anh căn bản không phải người nhà họ Phương!
Thậm chí, anh còn là kẻ thù của nhà họ Phương!
Phương Thu càng nghĩ thì trong lòng càng phẫn nộ.
Hai mươi năm!
Anh ta coi kẻ thù là ba suốt hai mươi năm!
Anh ta bị nhà họ Phương đùa bốn trong lòng bàn tay, giống như con khỉ nhảy nhót, trong mắt đám người Phương Uy anh chỉ là một con khỉ để cho bọn họ tùy ý trêu chọc.
Anh ta chợt nhớ tới những gì Ngôn Đường đã nói với anh, nói rằng anh đừng có tình cảm quá sâu đậm với đối phương, bởi vì nhà họ Phương này không xứng.
Lúc đó anh ta còn rất tức giận, cảm thấy Ngôn Đường ăn cây táo, rào cây sung, nhưng bây giờ xem ra người như nhà họ.
Phương thật sự không xứng!
Bọn họ quả thực chính là súc sinh!
Phương Thu càng nghĩ càng giận, nắm chặt nắm tay, các đốt ngón tay kêu răng rắc.
“Con à… con à!”
Phương Nhiễm sớm đã không nhịn được, khóc lớn lên nước mắt chảy đây mặt.
Một tay bà ôm Phương Thu vào trong ngực, không muốn phải xa con mình thêm nữa.
“Hai mươi năm, từ khi con sinh ra Phương Uy đã ôm con đi, mẹ chưa từng được nhìn lại con một lần nào, con của mẹ”
Phương Nhiễm khóc lớn.
Phương Thu cũng khóc theo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434226/chuong-1733.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.