Chương 1694:
Nói xong, Phương Uy không nói lại nữa, hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Phương Nhiễm đứng ở đó, lòng như sụp đổ.
“Anh đứng lại! Đứng lại! Trả con lại cho tôi! Trả lại cho tôi!”
“Phương Uy, anh không phải con người! Đồ khốn kiếp!”
“Trả lại con cho tôi, trả lại cho tôi!”
Toàn bộ địa lao trong hang núi vang vọng tiếng gào khóc thảm thiết của bà ấy.
Trong rừng.
Phương Thu không nói lời nào, đi theo sau Giang Ninh.
Tinh thần anh ta hơi hoảng hốt.
Hôm nay rời khỏi núi Chung Nam, rời khỏi nhà họ Phương giống như mãi mãi không về được nữa.
Anh ta không cảm thấy Giang Ninh sẽ giết mình.
Giang Ninh là người như thế nào, tuy rằng ở cùng anh không lâu, nhưng trong khoảng thời gian ở Đông Hải, Phương Thu có thể thấy rằng Giang Ninh sẽ không bao giờ giết người bừa bãi.
Đặc biệt là giữa mình và anh cũng không có thù hận sống chết gì.
Nhưng tại sao anh phải mang mình đi, bởi vì muốn đổi lấy Phương Hạ?
Ha ha, anh ta có giá trị đó sao.
“Đợi đã”
Phương Thu không nhịn được, dừng lại: “Nếu như anh muốn giết tôi thì hãy giết ngay ở đây. Thân là người của Dòng họ lánh đời, phải chết cũng nên chết ở núi Chung Nam.”
Giang Ninh quay đầu lại nhìn anh ta.
“Tôi sẽ không giết anh, anh cũng không phải người của Dòng họ lánh đời.”
Phương Thu cau mày!
“Vậy thì anh muốn làm gì?”
“Đưa anh trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434187/chuong-1694.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.