Chương 1663:
Cho dù người đó là Hà đạo nhân hay là Chủ thượng thì ông †a cũng là sư phụ của anh, nuôi dưỡng anh mười mấy năm trời, dạy anh làm người, dạy anh luyện võ.
Ngay cả đến lúc chết thì ông ta vẫn luôn suy nghĩ cho anh, một mình gánh chịu nỗi phẫn uất và sự áp bức lăng nhục.
Nhưng ông ta không có tiếc nuối gì sao?
Cho đến khi chết, ông ta cũng không thể cứu người phụ nữ mình yêu ra được.
“Hà đạo nhân không muốn anh dẫm vào vết xe đổ của ông ấy”
Lâm Vũ Chân mở miệng, hít sâu một hơi: “Ông ấy đã trải qua việc chia xa với người mình yêu, ông ấy không muốn anh cũng trải qua chuyện như thế”
Loại đau khổ đó ấy à, xa người mình yêu thương nhất hơn hai mươi năm!
Cô không thể tưởng tượng, cũng không muốn nghĩ về nó, không phải người trong cuộc, sao có thể đồng cảm được?
Nếu như cô và Giang Ninh xa nhau, thậm chí vĩnh viễn không thể gặp lại nhau được thì Lâm Vũ Chân cảm thấy đó chính là ngày tối tăm nhất trong cuộc đời mình.
Cô có thể kiên trì chống đỡ được không? Không thể!
Giang Ninh hít thở sâu, quay đầu lại nhìn Lâm Vũ Chân, vươn tay ôm cô vào lòng.
“Anh sẽ không để em đi, bất kỳ người nào cũng không thể chia rẽ chúng ta”
Anh ôm Lâm Vũ Chân, nhẹ nhàng vỗ lên tóc cô: “Bất cứ ai cũng không thể!”
Giang Ninh thu dọn tro cốt của Hà đạo nhân lại cẩn thận.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434156/chuong-1663.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.