Chương 1620:
“Nhà họ Phương ở đâu?” Đàm Long cười híp mắt hỏi: “Bây giờ cũng đã ăn uống no nên rồi, uống cũng uống hết rồi, chúng ta trò chuyện một chút nhé?” Người đưa tin mơ mơ màng màng, gật gù tỏ vẻ đắc ý, cũng không biết mình đang nói gì mà cũng biết nhóm Đàm Long đang hỏi gì.
Chờ tới khi ông ta tỉnh lại thì đã thấy mình không còn ở Đông Hải nữa, ngoại trừ gương mặt sưng to ra thì ông ta không hề nhớ việc mình đã đến Đông Hải.
Tự mình tới đưa tin cho Giang Ninh.
Cảm giác sỉ nhục như thế, cho dù có chết ông ta cũng không quên được!
Lúc này ở võ quán Cực Đạo.
Đàm Long báo lại những tin tức mà mình đã nghe ngóng được.
“Chung? Núi Chung Nam sao?” Đàm Hưng nhướng mày, hít sâu mấy cái, cố gắng khôi phục ưu tư trong lòng: “Không ngời! Không ngờ luôn đấy! Bọn họ thật sự ở chỗ này! Thật sự đang ở đó!” Trong giới giang hồ đã sớm có người gửi tới thế nhưng vẫn không có người nào chứng thực việc này, cũng không có người nào đồng ý tin tưởng việc thật sự có người sống ẩn dật bên trong rừng rậm sâu thẳm như thế.
Gia tộc lánh được, không ngờ bọn họ lại quyết đoán như thế, không quan tâm gì tới thế giới bên ngoài nữa. Bỏ qua cả việc tranh đoạt công danh lợi lộ, chọn cách sống ẩn dật trong rừng sâu, một lòng theo đuổi những cảnh giới cao hơn.
“Chuyện này đã đồn khắp giới giang hồ, từng tin từng tin được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/434113/chuong-1620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.