Lưu Hồng biến sắc. Người ông ta chờ không phải là người trước mắt này.
“Nghiêm Tam Sử đâu?”
Ông ta run giọng hỏi.
“Ông không có tư cách biết”
Giọng người đàn ông đeo mặt nạ kia nặng nề như tiếng pháo trầm, nghe nhệ lại có thể làm-màng tai người ta chấn động tới mức đau đớn.
“Ông…
Lưu Hồng run giọng nói, hình như hơi sợ người trước mắt này.
*Tôi tìm Nghiêm Tam Sử chứ không phải ông, không phải là…”
Ông ta không muốn nhiều lời, xoay người muốn trốn lại nghe vù một tiếng, lối đi đã bị chặn lại “Ông muốn làm gì?!”
Lưu Hồng kêu to.
Nhưng trong rừng trúc hẻo lánh này, ông ta có la tới rách họng cũng chắng ai có thể nghe được.
“Giết ông!”
Người đeo mặt nạ không nhiều lời vô ích nữa, bàn tay.
đột nhiên rạch một cái, phụt một tiếng.
Lưu Hồng lập tức trợn trừng mắt, hai tay ôm chặt cổ họng của mình nhưng máu vẫn bản qua kế tay!
“Aa..Ẳ Cơ thể ông ta run rẩy rồi lùi lại hai bước, hơi thở càng †hêm gấp gáp, ông ta muốn nói chuyện nhưng không nói nổi một câu.
“Kẻ phản bội, đáng chết!”
Người đeo mặt nạ còn chẳng thèm liếc ông ta lấy một cái, thân hình lóe lên đã biến mất ở trong rừng trúc.
Lưu Hồng lùi lại mấy bước lại không đứng vững nổi nữa, liền ngã ngồi dưới đất, toàn thân co giật, cổ họng nứt ra một khe hở, không biết do binh khí gì cắt qua mà lại mảnh như sợi chỉ!
Máu phun ra ngoài, lập tức nhuộm đỏ mặt đất…
“Tôi, tôi không… Tôi… tôi không phải là người của nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433225/chuong-732.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.