Bây giờ ông ta biết vì sao Giang Ninh cần ông ta trấn giữ nhà họ Lâm, tập đoàn Lâm thị này sắp tiến vào thị trường phía bắc, đây không chỉ là hành vi thương mại, trong đó còn dính dáng tới quá nhiều lợi ích.
Cũng dính dáng tới quá nhiều người và thế lực.
“Rốt cuộc thằng nhóc Giang Ninh này muốn làm chuyện gì mà lại mạnh tay vậy!”
Ông ta không muối dính dáng vào-quá nhiều, đặc biệt là lại tiến vào mảnh đất thị phi của giới giang hồ này, nhưng bây giờ hình như đã bị kéo vào rồi.
Ông ta quay lại sô pha và ngồi xuống, Diệp Khinh Vũ đã bóc vỏ nho giúp ông ta.
Không nói gì khác, con gái hiểu chuyện như vậy, tất cả đều đáng giá.
“Giang Ninh nói, nếu ba không quen ở đây cũng không sao, ngày mai chúng ta có thể quay về Thịnh Hải”
Diệp Khinh Vũ liếc nhìn Diệp Sơn, vừa cười vừa nói: “Anh ấy nói ba đã lớn tuổi, không thích bị người ta làm phiền, thích yên tĩnh. Anh ấy có thể hiểu được”
Diệp Sơn hừ một tiếng.
*Thäng nhóc đó cũng không phải thứ hồ đồ, vậy ngày mai chúng ta.. “
Ông ta vừa định nói Lâm Văn đã đi từ trên tầng xuống, trong tay còn cầm một chai rượu ngon.
“Lão Diệp!”
Lâm Văn bước nhanh xuống cầu thang: “Nào nào nào, cuối cùng tôi cũng tìm được rồi, chai rượu này không tệ đâu! Bạn tôi tặng đấy, ha ha hai”
“Chúng ta tới uống vài cốc rồi nói chuyện một lát chứ?”
Diệp Sơn lập tức đứng lên, vừa rồi còn nghiêm trang vậy mà đã lập tức cười ra nếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433172/chuong-679.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.