Không thích chính là không thích, bị người ta chỉ vào mũi mắng, chẳng lẽ còn phải thưởng thức đối phương à?
Không thể nào!
Trên mặt Đàm Hưng đầy nếp nhăn nhưng nhìn nét mặt lại giống như một đứa trẻ bướng bỉnh đang làm ầm ï.
Giang Ninh mỉm cười, gật đầu nói: “Rất tốt, tôi còn sợ ông thích tôi quá, lần sau lại không tiện chửi ấy chứ”
Hắn nói xong liền xoay người rời di.
Đàm Hưng nhìn theo bóng lưng của Giang Ninh, miệng há ra nhưng thậm chí chẳng kịp mắng một câu, đành vung tay liên tục lắc đầu.
“Thật may không phải là con cháu của Đàm thị tôi, nếu không tôi đã bị chọc đến tức chết từ lâu rồi!”
Ông ta đi được hai bước lại hừ một tiếng: “Đến bao giờ Đàm thị tôi mới có thể xuất hiện được một thiên tài như vậy chứ…”
Đàm Hưng trở về từ đường, lập tức gọi tất cả người chịu trách nhiệm chính của tám chi mạch lớn qua *Có phải Đàm tổ muốn giữ thẳng nhóc kia lại không?”
“Chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi! Hắn có chắp cánh cũng khó thoát được!”
“Giang Ninh sỉ nhục Đàm thị chúng ta, hôm nay nhất quyết phải đánh gãy một chân của hắn mới được!”
Một đám người Đàm thị đều đầy căm phẫn, kêu gào.
tuyệt đối không thể để cho Giang Ninh chạy thoát, cần phải nghiêm khắc giáo huấn Giang Ninh, để lấy lại uy danh của Đàm thị.
“Hắn đi rồi”
Mắt Đàm Hưng khép hờ, thản nhiên nói.
“Đi rồi à?”
Một đám người tức giận không chịu được.
“Chỉ dựa vào các người, sợ rằng không giữ được người †a đâu.”
Đàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433162/chuong-669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.