“Các người ở đây sẽ làm những người dân thôn này thấy bất an đấy. Tất cả đều lăn cả đi”
Một câu nói của Giang Ninh lập tức khiến những người này tản đi, sao họ dám trái lệnh cơ chứ.
Đám người Lưu Dương đều nhìn tới ngây người.
Giang Ninh… mạnh quát!
Mẹ Thập Bát từ trong phòng đi r: liền cho rằng đã xảy ra chuyện, lo l: thiệt, sẽ bị thương; được tiếng động g con trai sẽ chị!
Giang Ninh lập tức đi tới đón.
*Mẹ, cẩn thận”
“Tiểu Huy, con không sao chứ? Hình như mẹ nghe thấy.
có rất nhiều người tới, bọn họ… Bọn họ sẽ không bát nạt con chứ?”
“Không ai dám bắt nạt con cả”
Giang Ninh nói: “Cũng không ai dám bắt nạt mọi người, không kẻ nào dám bắt nạt mỗi một người ở đây nữa”
“Từ hôm nay trở đi, mọi người cứ yên tâm ở lại chỗ này, chỉ cần các người không muốn dọn đi thì không ai có thể ép các người, ai dám tới gây phiền phức cho các người thì mọi người cứ tới tìm con!”
Mỗi người hàng xóm đứng ở bên đó đều võ tay!
Đám người tản đi.
Giang Ninh gọi điện cho Hoàng Ngọc Minh và lão Trương, yêu cầu bọn họ kiểm tra lại tất cả những người sinh sống ở Đông Hải.
Bất kể là ở trong hay ngoài giới xã hội đen thì hắn cũng không cho phép có bất kỳ kẻ thối nát nào được tồn tại cải Dám làm chuyện trái với đạo đức sau lưng mình à, đây.
là điều Giang Ninh tuyệt đối nghiêm cấm!
Vẫn có người dám dùng cờ hiệu của Đông Hải làm xăng làm bậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433154/chuong-661.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.