Ở trong mắt gã, có thể cho ít tiền đã tính là không tệ rồi.
Đây là dưới hoàn cảnh bây giờ nên gã không muốn làm lớn chuyện, bằng không theo cách làm của gã trước đây ấy à, hừ.
Còn muốn tiền mà được đấy?
Sợ rằng ngay cả mạng cũng chẳng còn đâu!
Trang Phấn có thể lăn lộn tới hôm nay thì cũng không phải dạng người hiền lành gì. Mấy’chục năm trước đã bắt đầu sờ mó vào chuyện bất động sản, khi đó ngành này rất hỗn loạn, ñgười không đủ nhẫn tâm, không đủ dữ tợn mà còn muốn kiếm tiền sao?
Nằm mơ đi!
Cho dù hoàn cảnh bây giờ đã thay đổi rất nhiều, nhưng.
gã nhiều lắm cũng chỉ thu bớt lại một chút, chẳng qua một vài thủ đoạn cũ vẫn luôn có thể đạt được mục đích nhanh nhất.
““Reng reng reng…”
Bọn họ đang nói chuyện thì điện thoại đổ chuông. Trang Phấn vừa nhìn dãy số thì lập tức mỉm cười.
“Tôi thấy, cái đinh cuối cùng cũng đã nhổ xong rồi”
Gã kết nối điện thoại, thản nhiên nói: “Thế nào, hai ông bà già đó đồng ý rồi chứ? Nếu bọn họ hiểu chuyện thì nên cầm tiền đi tìm viện dưỡng lão, đừng làm chậm trễ vụ làm ăn lớn của tôi..
“Giám đốc Trang! Xảy ra chuyện rồi!”
Bên kia điện thoại lại truyền tới giọng nói: “Mấy người được tôi phái đi đều bị người ta đánh gãy tay chân, nói là con trai của hai ông bà già đó trở về rồi!”
Trang Phấn biến sắc.
“Anh nói cái gì?”
“Nghe nói người tên Lưu Huy kia lăn lộn trong giới xã hội đen, là một người ngoan độc, đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433148/chuong-655.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.