Phía sau truyền đến một giọng nói.
Long Tường không quay đầu lại.
“Trên đời này, nếu Linh Nhi cũng không nhận ra hắn thì sợ rằng không ai có nhận ra được nữa”
Ông ta thản nhiên nói: “Nhìn phản ứng của Linh Nhi thì người ở Đông Hải kia chắc chản không phải là quân cờ hào môn của nhà họ Giang, càng không phải là…”
Long Tường hơi nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm như dải ngân hà, làm người ta liếc nhìn qua cũng cảm thấy như sẽ chìm vào trong đó mà không có cách nào thoát ra được.
“Chỉ sợ là có người cố ý mượn tên của người đó, muốn gây ra một trận bão táp đây”
Ông ta nói với ẩn ý sâu xa: “Xem ra, phương bắc này thật sự không yên ổn rồi”
“Truyền lệnh xuống, dừng tất cả kế hoạch mở rộng sản nghiệp của nhà họ Long, yên lặng theo dõi tình hình”
“Vâng”
Long Tường đứng ở cửa và nhìn về phía cửa lớn rất lâu, trong đầu ông ta trước sau vẫn là tất cả biểu cảm của Long Linh Nhi, dường như có từng hình ảnh đang không ngừng được phát lại một cách tuần hoàn.
Một lúc lâu, ông ta nhằm mắt lại.
“Quả nhiên không phải là hán, thủ thuật che mắt này dùng rất tốt đấy”
Mà lúc đó, Long Linh Nhi trở lại tập đoàn Linh Long, vào.
văn phòng liền ở trong đó suốt một tiếng.
Cô ta đứng ở trước cửa sổ sát đất rất lớn, vẻ mặt hoàn toàn khác với cô gái đau lòng gần chết vừa rồi!
Càng không giống như cô gái bị ám sát lại căng thẳng đến rơi nước mắt, sợ đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433140/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.