“Em là Long Linh Nhi!”
Long Linh Nhi nhìn Giang Ninh, vươn tay định túm lấy hắn, đôi mắt đỏ hoe: “Em là Linh Nhi! Anh không nhớ em sao?”
Giang Ninh lùi hai bước tránh tay Long Linh Nhị, vội nói “Tôi không quen cô! Long Linh Nhi nào? Tôi chưa từng nghe qua tên này”
Lúc này, đến lượt Long Linh Nhi sững sờ.
Giang Ninh không biết cô ta?
Lẽ nào không phải anh ấy? Không thể nào! Tin tức cô ta tra được đã rất rõ ràng, Giang Ninh ở Đông Hải chính là người năm đó, là tên khốn đó!
“Anh cố ý lừa em, đúng không?”
Mắt Long Linh Nhi đỏ lên, nhìn chằm chằm vào Giang Ninh, ánh mắt tràn ngập tủi thân: “Anh chính là anh ấy, em chắc chắn sẽ không nhận lầm, anh là Giang Ninh của nhà họ Giang ở Phương Bắc!”
“Cô gái à, cô nhận lầm người rồi, tôi tên là Giang Ninh, nhưng hình như tôi và cái người mà cô biết không phải là một”
Giang Ninh cười nói: “Tôi đến đón vợ tan làm, thật ngại quá”
Dứt lời liền xoay người định đi.
“Đứng lại!”
Long Linh Nhi không định thả người, tiến lên túm chặt tay Giang Ninh, vén tay áo hắn lên: “Anh đừng lừa em, vết răng em cắn anh, chắc chắn vẫn còn, anh không lừa được em đâu!”
Cô ta vạch tay áo Giang Ninh lên, ở vị trí trong trí nhớ của cô ta lại không có vết sẹo mà cô ta muốn thấy.
Long Linh Nhi sững sờ.
Không phải anh ấy?
Long Linh Nhi ngẩn ra, ở trên cánh tay không có vết răng mà hồi nhỏ cô ta cắn đến chảy máu?
Sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433131/chuong-638.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.