Mỗi người trẻ tuổi
Đàm thị không thể nhịn được, còn có người của các chi mạch lớn tổ chức thành nhóm muốn lập tức đi tới Đông Hải để thể hiện sự lợi hại của Đàm thị, Bọn họ đã bao giờ từng người khinh thường như vậy?
Nhưng Đàm Hưng không lên tiếng, ai cũng không dám đi *Sao Đàm tổ còn có thể nhịn được?-Người Đông Hải đã sắp cưỡi đến trên.Cổ ©húng ta rồi!”
*Giết Đàm Phong còn nói khoác không biết ngượng, bọn họ lấy đâu ra tự tin như vậy chứ!”
“Bọn họ thật sự cho räng Đàm thị chúng ta dễ bắt nạt sao?”
Có người đi cầu xin Đàm Hưng, muốn lập tức lên đường tới Đông Hải, nhưng Đàm Hưng không để ý đến, vẫn nhắm hờ mắt, dựa vào ghế đàn hương, sừng sững không động giống như một vị cao nhân đã nhập định, bất cứ chuyện gì cũng không làm cho ông ta dao động được.
Trên mặt Đàm Hưng không hề bận tâm nhưng tức giận trong lòng lại như sóng biển ngập trời!
“Xem ra Đàm thị thật sự quá lâu không ra tay, làm cho.
người ta quên lãng rồi.”
Ông ta có thể không để ý đến cái chết của Đàm Phong, kẻ phá hỏng nề nếp gia đình như vậy, cho dù không bị người ngoài giết chết, ông ta sớm muội tay, thanh lý môn hộ.
gì cũng sẽ ra Nhưng… người Đông Hải… thật quá đáng!
Dùng thủ đoạn hạ lưu, bây giờ còn nói khoác không biết ngượng, đúng là hoàn toàn khinh thường mình.
Bây giờ, khắp nơi quan tâm, ai nấy đều đang nhìn phản ứng của Đàm thị, nếu ông ta cúi đầu, vậy danh vọng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433120/chuong-627.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.