“Linh Nhi, hôn ước khi còn bé là do người lớn hai nhà định ra. Nhưng sau khi xảy ra chuyện đó, hôn ước kia cũng đã hủy bỏ rồi.
Cháu không cần phải vì thế mà phiền lòng nữa. Lại nói Giang Ninh chỉ là một quân cờ hào môn, bác nghĩ nhà họ Long cũng sẽ coi thường nó”
Phương bắc có bốn nhà hào môn, cho dù thông qua đám cưới liên hôn của Giang Đạo Nhiên năm đó thì bây giờ nhà họ Giang vẫn xếp hạng cuối trong bốn hào môn siêu.
cấp. Sao nhà họ Long có thể bảng lòng để cho Long Linh Nhi lấy một quân cờ hào môn chứ?
Không có người nào thực tế hơn những gia tộc hào môn đó!
“Ba cháu đồng ý rồi!”
Long Linh Nhi khó nén được niềm vui: “Người trong gia tộc cũng đồng ý sẽ không ngăn cản cháu nữa. Cháu muốn lấy Giang Ninh thì nhất định sẽ gả cho anh ấy”
“Bác Giang, bác nói cho cháu biết anh ấy đang ở đâu được không? Cháu muốn đi tìm anh ấy”
Giang Đạo Nhiên thoáng ngẩn ra, bất chợt sâu trong con ngươi ánh lên vẻ phức tạp.
Ông ta liếc nhìn Giang Hải. Vẻ mặt Giang Hải cũng nghiêm tức.
“Ba cháu đồng ý à? Hừ, đúng là chuyện lạ đấy”
‘Giang Đạo Nhiên nói với giọng điệu đều đều: “Trước đây Giang Ninh bị đuổi khỏi nhà họ Giang, ngày hôm sau ông ta đã tới hủy bỏ hôn ước. Sao bây giờ ông ta lại đồng ý chứ? Sợ rằng đó chỉ là kế tạm thời để trấn an cháu thôi”
“Hơn nữa bác cũng không biết Giang Ninh ở đâu. Bác chẳng quan tâm thằng nhóc thối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433106/chuong-613.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.