“Anh Giang bảo cậu vào trong”
Cao Á Lệ thản nhiên nói. Vừa thấy vẻ mặt Tống Tiểu Vũ thả lỏng, khẽ hừ một tiếng: “Tôi phải nhác nhở cậu một câu, chuyện của nhà họ Tống đã làm cho anh Giang rất mất hứng. Nếu cậu chỉ tới để quỳ xuống cầu xin tha thứ, vậy tôi khuyên cậu đừng đến đây tự tìm đường chết như vậy làm gì”
“Cảm ơn cô Cao đã nhắc nhở”
Tống Tiểu Vũ chắp tay: “Tôi hiểu rồi: Cậu ta hít sâu một hơi rồi đi vào.
Cho dù Tống Tiểu Vũ đã chuẩn bị cả nghìn phương án, tưởng tượng nghìn lần cảnh tượng gặp người đàn ông được gọi là vua vùng đất cấm Đông Hải trong lời đồn đại sẽ thế nào, nhưng Giang Ninh trước mát vẫn khiến cậu ta hơi bất ngờ.
Trẻ tuổi ngoài dự đoán!
Giang Ninh ngồi trên sofa, trên bàn tỏa ra mùi trà thơm lừng.
Tống Tiểu Vũ thật sự không dám tin, vị vua của vùng đất cấm Đông Hải có danh tiếng vang dội kia, người đàn ông làm cho mấy gia tộc lớn ở phương bắc gần như sắp bị phá hủy chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi nhìn qua không ngờ cũng chỉ là một người bình thường Một người không hề có khí thế của cao thủ vậy mà lại có thể giết bốn cao thủ cấp Tông Sư?
Khó mà tưởng tượng nổi.
Tống Tiểu Vũ đứng đó, cho dù trước nay cậu ta luôn là người điềm tĩnh, nhưng lúc này ngoài mặt thì bình tĩnh mà trong lòng lại không ngừng dao động.
“Ngồi đi”
Giang Ninh ngẩng đầu, chỉ vào ghế sofa đối diện, thản nhiên nói: “Nếu không phải tới quỳ xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433087/chuong-594.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.