“Bạt”
Tống Cương run rẩy. Nếu cúi đầu, vậy nhà họ Tống còn mặt mũi nào ở lại phương bắc nữa!
Tống Vĩ Minh liếc nhìn rồi xua tay, không muốn để ý tới anh ta nữa.
Ông ta quay đầu nhìn Tống Tiểu Vũ.
“Con cớ cách gì khổng?” Z “Có”
Tống Tiểu Vũ trả lời rất đơn giản, vẻ mặt bình tĩnh: “Con sẽ cố gắng hết sức để nhà họ Tống có thể sống sót”
Cũng chỉ là sống sót mà không phải phát triển. Mục tiêu lớn nhất vào lúc này của nhà họ Tống chính là cố gắng sống sót.
Mặt Tống Vĩ Minh hơi tái nhợt.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, nhà họ Tống từ một gia tộc lớn hạng hai lại phải ăn nói khép nép, cầu xin tha thứ mới có.
khả năng sống sót.
Ông ta cười gượng, xua tay, không ngờ rằng lần đầu tiên căn dặn Tống Tiểu Vũ làm việc lại chính là bảo cậu ta đi cúi đầu quỳ gối trước người khác.
“Tiểu Vũ, vất vả cho con rồi.”
“Đây cũng là chuyện con nên làm vì nhà họ Tống chúng ta”
Tống Tiểu Vũ khẽ gật đầu, xoay người rời đi.
“Ba, ba không thể làm vậy được! Làm như vậy sẽ phá hỏng danh tiếng và uy nghiêm của nhà họ Tống!”
Tống Cương kêu to.
“Từ hôm nay trở đi..”
Tống Vĩ Minh lại rất bình tĩnh: “Con đã bị đuổi khỏi nhà họ Tống, không còn liên quan gì tới nhà họ Tống nữa.
Con tự giải quyết cho tốt đi”
Ông ta không muốn nói chuyện, cũng không còn sức để nói chuyện nữa.
Nói ra thì nhà họ Tống rơi vào tình trạng như bây giờ, ‘Tống Cương là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433084/chuong-591.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.