Tô Vân sốt ruột đến mức sắp khóc đến nơi.
Cô bé không nói gì thật mà.
Cái gì mà truyền kỳ của tỉnh chứ? Cô bé chỉ đùa với đám người anh Cẩu một chút thôi, làm sao dám dùng danh hiệu này đi nói linh tinh khắp nơi được.
“Anh rể… em… em không nói mài”
“Em đâu không nghe lời anh đâu;Vềsau chuyện gì em cũng nghe theo anh hết, em xin anh đừng mách ba mẹ em mà, được không ạ?”
Tô Vân uất ức, níu tay Giang Ninh lắc, mắt cũng sắp đỏ hoe rồi “Em bảo đảm!”
Giang Ninh hừ một tiếng, quay đầu nhìn cô sẽ nghe lời à?2”
“Vâng!”
Tô Vân gật đầu như trống bỏi.
“Nể tình em vẫn tính là ngoan ngoãn, anh cho em một cơ hội để hối cải sửa sai”
Giang Ninh khẽ gật đầu: “Nếu em lại không nghe lời, vậy đừng trách anh mách ba mẹ em đấy”
“Em bảo đảm sẽ nghe lời anh rể mài”
Trên gương mặt Tô Vân đầy vẻ uất ức.
Thấy Giang Ninh không định mách nữa, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm rồi vội vàng chạy đi, chỉ sợ Giang Ninh sẽ đổi ý.
Cao Á Lệ ngồi bên cạnh cố nhịn cười, thật khó tưởng.
tượng được rằng người đàn ông tối hôm qua giống như: Sát Thần, chém giết bốn cao thủ cấp Tông Sư, dũng mãnh chẳng khác nào chém dưa thái rau lại có một vẻ tinh quái như thế này.
“Anh Giang sẽ dọa Tô Vân mất”
Cao Á Lệ nói.
“Yên tâm, cô bé này to gan lắm, không bị dọa đâu”
Giang Ninh nói: “Nhưng danh hiệu truyền kỳ tỉnh của con bé thật ra có thể sử dụng”
Cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433081/chuong-588.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.