Nhưng mà.
Bảy giờ, không có tin tức nào.
‘Tám giờ, cũng không có.
Chín giờ, La Vĩnh Kiền và gia chủ nhà họ Thiết có hơi đứng ngồi không yên, đi đi lại lại, đã sắp không giấu được vẻ mặt nôn nóng và đầy lo lắng.
Mười giờ, vẫn sóng ÿên bể lặng.
Bọn họ tựa như vứt một quả bom vào trong nước, những.
lại không nổ, hơn nữa lại còn chìm vào trong đó, không nổi một gợn sóng.
Tống Cương cũng nhíu mày.
“Chuyện gì vậy?”
Gia chủ nhà họ Thiết không nhịn được hỏi: “Sao không có tin gì?”
“Đúng vậy, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, không chỉ chúng ta đang đợi, mà các đại gia tộc ở cả Phương Bắc này cũng đang đợi tin tức!”
Trong lòng La Vĩnh Kiền không yên, vốn đã bị đè xuống, nhưng lúc này lại bắt đầu lan tràn, thậm chí còn bao phủ cả người ông.
Lo lắng! Sợ hãi!
Càng ngày càng mạnh!
“Các vị!”
Tống Cương nói: “Đừng nóng vội “Mười hai người, bốn người là cao thủ cấp bậc tông sư, tám người gần đạt cấp bậc tông sư, xin hỏi thực lực mạnh như vậy, ai có thể cản nổi?”
Anh ta hừ một tiếng, vẻ mặt bất mãn, kiêu căng nói: “Đừng nói đến Thịnh Hải và cái Đông Hải cỏn con, cho dù muốn càn quét một khu vực lớn cũng không phải là không thểi”
“Nhưng kết quả đâu?”
La Vĩnh Kiền gấp gáp: “Đó là Đông Hải! Là vùng đất cấm!
Không phải là nơi bình thường có thể so sánh được!”
“Nơi đó là địa lao! Là nơi ác quỷ tồn tại!”
Ông ta thực sự sợ hãi.
Trong đầu bỗng nghĩ đến lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433078/chuong-585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.