“Bên Đông Hải đó ngoạ hổ tàng long, không thể xem thường”
La Vĩnh Kiền không nhịn được nói: “Diệp Tâm Hoả của nhà họ La chúng tôi chết ở Đông Hải, lẽ nào các người không biết?”
“Đương nhiên là biết”
‘Tống Cương thản nhiên đáp: “La gia chủ, ông có biết vì sao.nhà họ La vẫn cứ là gia tộc ba, mà không thể nào tiến thêm được một bậc không?” . ợ Nghe vây, La Vĩnh Kiền ngẩn ra.
Không phải ông chưa nghĩ đến chuyện này, cho dù sau khi nhà họ La có được Diệp Tâm Hoả, cướp được tài nguyên hai mươi mấy năm ở tỉnh thành Đông Hải, nhưng.
vẫn không thể tiến thêm được một bậc.
Cho dù thực lực của nhà họ La đã đứng đầu trong tầng lớp gia tộc hạng ba, gần như là không có khoảng cách khác biệt với gia tộc hạng hai.
Nhưng khoảng cách ấy lại không tài nào vượt qua nổi.
“La gia chủ, tầm nhìn của ông”
Tống Cương chỉ vào vị trí trái tim của La Vĩnh Kiền: “Tâm nhìn của ông quá hạn hẹp”
La Vĩnh Kiền không nói lên lời.
Bị một đứa nhóc nhỏ tuổi hơn mình nói như vậy, ông.
cảm thấy xấu hổ và giận dữ, nhưng lại không có cách nào phản bác.
“Tôi có thể đồng ý với ông, chuyện này thành công rồi, lợi ích bên Thiên Hải kia sẽ do ông và nhà họ Tề phân chia, nhà họ Tống và Thiết sẽ không nhúng tay vào, hai nhà chúng tôi chỉ cần Thịnh Hải!”
Anh ta giơ tay vỗ võ vai La Vĩnh Kiền, cười nói: “Yên tâm, hợp tác với nhà họ Tống, chỉ có lợi mà không hại”
Còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433074/chuong-581.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.