Tống Vĩ Minh giận dữ, nắm lấy tóc của Tôn Lâm Lâm và tát liên tục mấy cái!
“Đồ điên!”
Ông ta tức giận nói: “Bọn họ đều chết hết, mày còn quay.
về làm gì?”
Bịch một tiếng!
Tống VĩMinh đá vàö trên người Tôn Lâm Lâm làm ả bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, toàn thân run rẩy. “
“Phái người đi thăm dò cho tôi!”
Ông ta hét lớn: “Điều tra rõ ràng cho tôi xem con trai của tôi chết thế nào!”
“Gia chủ, đã phái người đi Thịnh Hải.”
“Có điều tra ra được gì chưa?”
“Không có, bọn họ… đã mất đi liên hệ!”
Tống Vĩ Minh im lặng một lát rồi hít sâu một hơi nhưng không thốt ra câu nào, chỉ nhìn chằm chảm vào mấy tên thủ hạ.
Thịnh Hải này thật sự là địa ngục sao?
AI đi cũng phải chết à?
Ông ta quay đầu nhìn Tôn Lâm Lâm ngã trên mặt đất, trong miệng vẫn còn nói những lời điên khùng ác ma và địa ngục, làm cho da đầu Tống Vĩ Minh cũng không khỏi có chút tê dại.
Hình như trong một đêm, Thịnh Hải đã biến thành một vòng xoáy sâu không thấy đáy!
Bọn họ còn không biết người đứng phía sau Thịnh Hải là ai, chỉ riêng nhà họ Cao bây giờ cũng đủ làm cho người †a phải kiêng ky rồi.
Lần này không có cao nhân phía sau ra tay, hoàn toàn là nhà họ Cao dựa vào lực lượng của mình, đánh người nhà họ Tống ra.
Tin tức được truyền đi rất nhanh, đã truyền kháp các gia tộc lớn ở phía bác, đặc biệt là Tôn Lâm Lâm điên điên khùng khùng nói cái gì địa ngục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433061/chuong-568.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.