Tôn Lâm Lâm nói cho Tống Thành chuyện ả vốn đã định làm, khiến Tống Thành nghe xong da đầu cũng tê rần.
Bình thường gã rất chiều Tôn Lâm Lâm, nhưng chuyện đêm nay ả làm thực sự có hơi quá đáng, nếu xảy ra chuyện, không lưu lại chứng cứ thì tốt, một khi có chứng cứ thì gây ra bao rắc rối cho nhà họ Tống cơ chứ.
Thấy gã nhíu mày, Tôn Lâm Lâm lại càng thấy bất mãn.
“Anh thấy em làm sải à?” N1 à Ả bặm môi, nước mắt tuôn rơi: “Em biết mà, giờ anh bát đầu ghét bỏ em rồi, em làm gì cũng sai! Anh muốn đi với người khác hả?”
Tôn Lâm Lâm khóc lệ vương đầy mặt, vẻ mặt tủi thân, nghẹn ngào nức nở.
Nhất là khi phối hợp với chất giọng nũng nịu của ả, Tống Thành không chống đỡ nổi.
“Không có chuyện đó, em nghĩ linh tinh gì không đâu”
Chiêu này Tôn Lâm Lâm lần nào dùng cũng hiệu quả, ả dựa vào chiêu này tóm lấy Tống Thành, trở thành người phụ nữ của gã “Em mặc kệ, em mặc kệ!”
Tôn Lâm Lâm mím môi, ánh mắt đáng thương nhìn Tống Thành: “Nếu như anh không báo thù cho em, vậy thì em sẽ đi tìm người khác, em là con dâu nhà họ Tống mà bị người ta bắt nạt, truyền ra ngoài chẳng lẽ không sợ.
người ta cười vào mặt chắc!”
Tống Thành liên mồm dõ dành.
“Được được được, anh trút giận giúp em!”
Tống Thành nói: “Chuyện này để anh giải quyết, nhất định sẽ khiến em thoả lòng”
“Thật sao?”
‘Tôn Lâm Lâm mát đỏ hoe, nhìn gã: “Anh đừng lừa em!”
“Chẳng phải chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433045/chuong-552.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.