Thực lực không tồi, Giang Ninh né người tránh, có lẽ đã đoán được thực lực của hai kẻ này gân như tương đương với Cao Bân, nhưng để đến được tông sư vẫn còn cách một khoảng rất xa.
Trên thế giới này, người có thân thủ tốt rất nhiều, gần đạt được cấp bậc tông sư cũng không ít, nhưng có thể xưng là tông sư chỉ có mấy người.
Kém chút thôi đã như trời với đất.
Ngay cả tông sư; Giang Ninh đụ là giết, huống chi những kẻ tôm tép này.
“Rắc..”
Giang Ninh bỗng giơ tay ra, tóm chặt bàn tay đang câm dao găm của kẻ đó, hơi dùng sức, vẻ mặt người đó lập.
tức trắng bệch, gã cảm thấy xương gã đã vỡ vụn rồi.
Lại còn là cái loại đau đớn từ từ vỡ vụn!
“Người nhà họ Tống, ai đến đây?
Giang Ninh không vòng vo, hỏi thẳng.
“Tôi không hiểu anh nói gì!”
“Vậy sao”
Giang Ninh cười: “Tao chỉ muốn biết, nhà họ Tống muốn để ai chết trong tay tao thôi”
Nghe vậy, sắc mặt người đó càng thêm tái, sợ hãi trong ánh mắt không gì che giấu nổi.
Mạnh quát Hai người đó cũng được coi là hai cao thủ thực lực mạnh nhất trong nhà họ Tống, nhưng đứng trước mặt Giang Ninh, lại tựa như bọn nhãi nhép, sao…sao có thể?
Lễ nào Thịnh Hải ngoạ hổ tàng long, còn có cao thủ mà đại gia tộc ở Phương Bắc bọn họ không biết!
“Mày…ngông cuồng!”
“Rác!”
Giang Ninh dùng sức, cứ thế mà bẻ gây cánh tay của người đó!
⁄A.
“Ngông cuồng hay không, giờ mày biết chưa?”
Nói xong, Giang Ninh vung tay đập vào cổ đánh ngất gã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433041/chuong-548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.