“Anh muốn chết!”
Gã lập tức rống to.
Giang Ninh vẫn bình tĩnh, chán ghét liếc nhìn Tần Mục.
‘Sao mình tới chỗ nào cũng có những con ruồi không có.
mắt như vậy? Đúng là làm cho người ta chán ghét.
Hản cũng không nhìn Tân Mục, quay đầu nắm tay Lâm Vũ Chân.
sac Z“.x ….Ê.
“Vợ à, anh đã nói Tồi, em xinh đẹp thì cũng thôi, còn mặc.
đẹp như vậy nữa, lúc nào cũng có ruồi bay tới bay lui ở bên cạnh.”
Lâm Vũ Chân ngoan ngoãn khẽ nói theo Giang Ninh: “Em biết rồi chồng, về sau em sẽ mặc đồ xấu một chút, như vậy được chưa?”
Thấy Giang Ninh tát mình một cái còn khinh thường mình, nói thẳng mình là con ruồi!
“Anh… anh đứng lại!”
Tân Mục nhìn đám người Giang Ninh quay người rời đi thì tức giận đến mức cơ thể cũng run lên.
Tát mình một cái, giờ còn muốn đi nữa sao?
Nằm mơt ‘Gã bước nhanh đuổi theo, thò tay nắm lấy vai của Giang Ninh: “Cậu đây bảo anh đứng lại!”
Nhưng tay gã còn chưa chạm được tới Giang Ninh, hắn đã đột nhiên xoay người, giơ tay lên tát.
“Bốp!”
Một tát này quá mạnh, còn phát ra tiếng kêu vang dội!
Cho dù còn có âm nhạc đang vang lênnhưng không ít người xung quanh vẫn nghe được.
Bọn họ thấy Tần Mục bị Giang Ninh tát một phát bay ra ngoài, còn lăn vài vòng trên mặt đất mới dừng lại được.
Nửa bên mặt gã đã lập tức sưng lên thật cao, còn có năm ngón tay đỏ tươi không ngờ in ở trên mặt gã!
“Thế nào, một tát không đủ à?”
Giang Ninh cúi đầu, liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433024/chuong-531.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.