“Lúc nào?”
Lâm Vũ Chân cũng không chú ý lắm.
“Ngày thứ hai sau khi thi đại học xong!”
Mắt Tô Vân sáng lên, lắc tay của Lâm Vũ Chân: “Chị Khinh Vũ nói, chỉ cần em thi tốt kỳ thi đại học sẽ cho em vé. Nhưng khi đó còn chưa có kết quả mà.
Tính: ngày thì cũng chỉ còn lại không tới nửa tháng.
“Vậy em có thể bảo đảm về thành tích của mình không?”
Lâm Vũ Chân nghiêm túc nói.
“Em lấy danh dự truyền kỳ của tỉnh ra thề!”
Tô Vân giơ ba đầu ngón tay lên: “Em, Tô Vân, nhất định có thể thi đậu trường đại học trọng điểm, nếu không thi đậu..”
Cô ấy cắn môi quay đầu liếc nhìn Giang Ninh: “Lại phạt em tìm một người đàn ông giống như anh rể vậy!”
“Phụt…
Giang Ninh còn đang uống trà, suýt nữa không nhịn được mà phun ra ngoài.
Mình có kém bao nhiêu đâu?
Tìm mình làm chồng thì là trừng phạt à!
Lâm Vũ Chân cười đến đau cả bụng, đặc biệt là thấy vẻ mặt của Giang Ninh, nhưng vẫn phải cố nhịn.
“Không dẫn em đi Thịnh Hải nữa”
Giang Ninh lập tức nói: “Chờ lát nữa anh sẽ nói với ba em, gần đây em không nghiêm túc học tập, còn yêu sớm: “Anh rể, anh hiểu nhầm rồi, em không phải có ý đó…”
Tô Vân sốt ruột, vội vàng đi tới nịnh nọt Giang Ninh.
Trong nhà, bầu không khí càng lúc càng tốt.
Lúc đó, Thịnh Hải, thành phố quốc tế lớn này có nền kinh †ế và văn hóa phát triển rất cao, đặc biệt là sản nghiệp văn hóa hiện nay càng là một thành phố tiêu biểu trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433004/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.