Bầu không khí lập tức trở nên có chút khẩn trương.
Bọn họ chưa từng thấy dáng vẻ Lâm Văn nổi giận.
Trước đây Lâm Văn ngồi trên xe lăn, toàn thân hoàn toàn không có sức sống, thấy người tối đa cũng chỉ gật đầu, gần như không nói lời nào.
Trong hai lần Tô Cương tới, Lâm Văn kéo tay ông ấy nói một câu cảm ơn, lại không nói thêm gì nữa.
“ ẻ, Nhưng hôm nay, ẩ họ có thếểếm Lâm Văn đang tức giận.
‘IW à ác được rõ ràng là *Tập đoàn Lâm thị này ngày càng lớn mạnh, làm gì có chuyện nhỏ, tất cả đều là chuyện lớn, bình thường không phải chuyện lớn đều do em và Vũ Chân tới quyết định à”
Từ Minh cười ngượng ngùng, làm gì còn có chút dáng vẻ của lãnh đạo nhỏ của một đơn vị nữa.
Hôm nay ông ta còn tới đây đế nhờ cậy người ta, tất nhiên không dám làm gì thái quá.
“Cho dù Giang Ninh không đi làm ở tập đoàn Lâm thị, bảo cậu ta quyết định chuyện này không phải làm khó cậu ta sao?”
Từ Minh lập tức thay đổi cách nói khác.
Ông ta vội quay đầu lại, nhìn Giang Ninh: “Giang Ninh, cháu đừng hiểu nhầm nhé. Dượng không phải có ý đó, dượng cũng không có khinh thường cháu đâu.”
Giang Ninh chỉ mỉm cười, không nói gì.
Sự khinh thường của Từ Minh còn thiếu mỗi viết trên mặt, chỉ là Giang Ninh không để ý mà thôi.
Nhân vật nhỏ như vậy thậm chí còn không có cách nào.
làm cho hắn có chút cảm xúc dao động gì.
“Vậy anh nên nhớ rõ, Giang Ninh là con rể của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432998/chuong-505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.