Cô vẫn nhớ, có một người phụ nữ rất ưu tú tài giỏi, lúc.
nào cũng có thể đến cướp chồng của cô.
Lâm Vũ Chân không đồng ý.
Thấy tính trẻ con của Lâm Vũ Chân, Giang Ninh chỉ cười mà không nói gì, không làm phiền đến cô, bước ra ngoài.
Mấy người nhà họ Tô đến làm gì, đương nhiên là Giang Ninh biết rõ.
Hiện giờ tập đoàn Lâm thị phát triển vượt bậc, ở Đông Hải, có thể nói là Lãm thị vô cùng có danh tiếng, không cần biết là thành thị hay thị trấn, cho dù là khu vực làng quê, con cái nhà ai làm việc ở Lâm thị đều phải nâng rượu chúc mừng khoe khoang một phen.
Người dì cả Tô Hồng xúi giục bà cụ đi còn không vững đến nhà họ Lâm, có mục đích gì, ngay cả tên ngốc cũng có thể nhìn ra được.
Trong phòng khách, Tô Mai đang ngồi trên sofa xem tv.
Thấy Giang Ninh xuống lầu, bà ngẩng lên hỏi: “Vũ Chân đang bận sao?”
“Vâng, kế hoạch phát triển công ty rất quan trọng, con không làm phiền cô ấy nữa”
“Qua đây ngồi”
Tô Mai đẩy đồ ăn vặt đến trước mặt Giang Ninh, rồi lại cầm một quả táo: “Mẹ đi gọt vỏ”
“Cảm ơn mẹ”
Giang Ninh ngồi xuống, tựa vào sofa, lộ ra nét mặt mệt mỏi, nhíu mày, giơ tay ấn thái dương, sau đó thở dài.
Bộ dáng như thể vừa chạy hàng km về, trong mát toàn là †ia máu, cả người mệt mỏi rã rời.
“Mệt lắm sao?”
‘Tô Mai nhìn mà đau lòng.
Giang Ninh vì nhà họ Lâm mà tốn công tốn sức.
Không có đứa con ở rể Giang Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432991/chuong-498.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.