“Cậu nói linh tính cái gì?”
Không đợi người đó nói tiếp, con trai cả của Tống Vĩ Minh là Tốn Cương lập tức nhíu mày nạt.
“Chuyện này đã rõ rồi, Cao Bân giấu diếm thực lực, nếu không chúng ta sao có thể thất bại?”
Hắn tỏ vẻ bất mãn, tựa như trong một trường hợp quan trọng thế này mà sự có mặt của Tống Tiểu Vũ đã khiến cho hắn a không thể vui lên nổi.
Trong một trường hợp thảo luận quan trọng dường này, Tống Tiểu Vũ lại dám chen vào lung tung.
“Đại ca, em không nói lung tung”
Tống Tiểu Vũ cười.
Cậu ta trông rất thanh tú, nhìn có vẻ còn rất ngây thơ tựa như một thiếu niên.
Nhà họ Tống có năm anh chị em, cậu ta nhỏ tuổi nhất, cũng không có tài nguyên và kinh nghiệm gì.
Ở Phương Bắc, vị trí gia chủ cần nhất là con cái tự mình đi tranh đoạt, cậu ta hiển nhiên là yếu nhất, ở nhà họ.
Tống, cậu ta hầu như không có tiếng nói.
“Không nói linh tinh?”
Tống Thành con thứ hai nhà họ Tống nhìn Tống Tiểu Vũ nói: “Vậy cậu nói thử xem, người khác này là ai?”
Tống Tiểu Vũ nhìn hai người anh này của mình.
Sờ đầu, thẹn thùng cười: “Là ai thì không biết, nhưng chắc chán không phải Cao Bân, người có tính cách giống anh ta thì có thể giấu được thực lực sao?”
Nghe được lý do của Tống Tiểu Vũ, Tống Cương và Tống Thành không nhịn được mà lắc đầu.
Quả nhiên là tâm tính trẻ con, gì cũng không biết.
Đó còn không phải là nói linh tinh thì là gì?
“Tông sư Phương Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432987/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.