“Rầm!”
“Rầm!”
Hai chân đạp mạnh vào ngực Cao Bân, khiến cậu bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất.
Cậu quỳ rạp xuống, nhưng đối phương tuyệt đối không cho cậu cơ hội trở mình!
“Cầuxiphắn?” ¿’ — “Hản là cái thá gì!”
“Đêm nay ai cũng không cản được chúng tao giết người!”
Sáu người đó cười lớn, cao thủ nhà họ Tả và nhà họ Tô thậm chí còn bắt đầu cạnh tranh xem ai giết được nhiều hơn.
Cao Bân ngã xuống đất, miệng phun máu, cậu không thèm để ý mình bị thương thế nào, cho dù chết cũng không sao cả, nhưng không thể để chị cậu xảy ra chuyện!
“Giang Ninh…cứu chị tôi!”
Cậu vùng vẫy, lại quay về phía Giang Ninh quỳ xuống: “Tôi dùng mạng mình để đổi”
‘Vành mắt Cao Á Lệ đỏ lên.
“Đừng! Đừng!”
Cô nhìn hai tên nhà họ Tô và nhà họ Tả đi về phía Cao Bân, hận không thể chết ngay lập tức, cô không muốn liên luy đến em trai.
“Không ai có thể cứu tụi mày”
Tả Thượng Phong ngẩng đầu nhìn Giang Ninh: “Bọn mày.
lại ngu ngốc đến nỗi tin có người sẽ cứu được bọn mày”
“Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, mày chắc hiểu chứ hả”
Trong lời nói tràn ngập sự cảnh cáo và uy hiếp!
Giang Ninh nhấp một ngụm trà rồi đặt nhẹ tách trà xuống, khoé miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.
“Tao, không hiểu”
Vừa dứt lời.
“VụtI”
Tách trà trên bàn bay vút ra ngoài, nhanh như đạn súng.
Đồng tử trong mắt Tả Thượng Phong co rụt lại, lập tức đưa thanh kiếm trong tay lên đỡ.
Nhanh quát!
Choang!
Tách trà đập lên kiếm gã, mạnh đến nôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432982/chuong-489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.