“Bốp!”
“Bốp!”
Giang Ninh vẫn ngồi đó đột nhiên đưa hai tay ra, trong chớp mắt bắt lấy hai cây gậy sắt, ghế dưới thân hần lập tức tan nát!
Nhưng Giang Ninh vẫn duy trì tư thế ngồi, không hề có nửa phần thụt xuống!
Mắt Gaö Bân đột nhiên co rút, trong lòng kinh ngạc! ˆ Sao có thể chứ?
Người thường hoàn toàn không thể chịu đựng nổi sức mạnh của hản, dù là con nhà võ cũng không ai dám dùng hai tay đón gậy sắt của hắn.
Nó sẽ trực tiếp làm gãy xương bàn tay của họ ngay!
Nhưng Giang Ninh không chỉ bắt được mà còn chuyển sức mạnh mà hắn đã thi triển lên trên ghế, Giang Ninh không bị tổn thương gì cả!
“Hai” Cao Bân rất tức giận, hãn cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Trước giờ hắn chưa từng bị người khác đón được đòn tấn công, Giang Ninh là người đầu tiên.
Cao Bân quát lớn một tiếng muốn rút gậy sắt về rồi ra đòn lần nữa, nhưng hắn phát hiện một đầu của gậy sắt bị Giang Ninh nắm lấy, hắn hoàn toàn không rút ra được.
“Mày…” Cao Bân kinh hoàng nhìn Giang Ninh, đột nhiên dùng sức, sắc mặt đã đỏ ửng rồi nhưng vẫn không rút ra được.
“Cậu chỉ có chút sức mạnh này?” Giang Ninh nhíu mày, trên mặt mang một tia thất vọng, “Thành Hải có tiếng là cuồng long say mê võ thuật, sức mạnh rất lớn, thì ra chỉ là nói khoác” “Mày nói láo!” Cao Bân tức giận hét lên, “Muốn chết!” Hắn không quan tâm chuyện rút gậy sát ra, trực tiếp buông tay nâng nám đấm lớn như bao cát hung hăng đánh lên đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432971/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.