Sắc mặt Tôn Lăng rất khó coi.
Vốn vị trí gia chủ đã vào đến tay rồi, hiện giờ không biết phải đợi đến bao giờ!
Gã tốn không biết bao nhiêu thời gian và sức lực, sắp thành công rồi thì đổ sông đổ bể.
Giang Ninh đã phá huỷ kế hoạch của gãt!
Nhìn vẻ mặt tức giận của Tôn Kỳ, chỉ e gã có giải thích thế nào cũng vô dụng, người thất bại, giải thích chính là ngụy biện, trái lại lại càng khiến cho người ta thất vọng.
Cho dù vị trí gia chủ nhà họ Tôn sớm muộn gì cũng vào tay gã.
Nhưng Tôn Lăng rất bực mình, bởi vì mặt mũi gã bị người ta đánh cho sưng phù.
Dù bây giờ giao cho gã vị trí gia chủ gã cũng chẳng dám nhận, bởi vì kiểu gì cũng bị người ta cười vào mặt.
Gia chủ nhà họ Tôn chiếu bộ phim ô uế ở nơi công cộng?
Đây là vết nhơ cả đời gã, muốn rửa cũng rửa không sạch!
“Còn đứng đấy làm gì? Cút về suy nghĩ lại!”
Thấy Tôn Lăng đứng ngẩn ra ở đó, Tôn Kỳ bực mình quát: “Khảo nghiệm đơn giản vậy mà cũng không chịu đựng được, mất mặt!”
Dứt lời, ông ta hừ một tiếng rồi vung tay rời đi.
Tôn Lăng không hó hé gì, gương mặt chảy xuống đến độ sắp vất được ra nước.
Gã sầm mặt xuống, quay về phòng mình, đóng cửa rầm một tiếng.
“Giang Ninh, Lâm Vũ Chân, tao sẽ bắt chúng mày phải trả giá!”
Trước giờ chưa từng có người khiến gã mất mặt đến vậy, cho dù là Dương La Lâm cũng không dám.
“Quả Tam, chuyện thu xếp thế nào rồi?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432940/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.