“Khinh Vũ nói gì vậy?”
Lâm Vũ Chân ngáp một cái, đi tới: “Nhìn cô ấy hình như rất lo lắng”
Giang Ninh mỉm cười: “Không sao, em mệt thì đi nghỉ đi.”
Mình nói Lâm Vũ Chân không cần lo lắng, cô nhóc này.
lại thật sự không lo lắng à Người vô tâm như vậy thật sự. khiến người ta yêu thích.
Vĩnh viễn sẽ không hỏi nhiều, sẽ không xoắn xuýt, chỉ cần mình nói với cô ấy thì cô ấy sẽ nghe, quá ngoan ngoãn sừt Lâm Vũ Chân ngoan ngoãn gật đầu, lại thay quần áo và chui vào trong chăn ngủ.
Chỉ lát sau, trong chăn lại có một cái tay thò ra, còn có giọng nói mơ hồ: “Chồng, giường ấm rồi”
‘Giang Ninh đúng là hết cách rồi.
Cô nhóc này thật giỏi chọc người!
Anh lập tức lao tới, lại chỉ nghe được tiếng hít thở đều đặn của Lâm Vũ Chân, cô đã ngủ mất rồi.
“Vợ à, em đã nhiều lần dụ dỗ anh phạm tội rồi đấy”
Giang Ninh dở khóc dở cười, không dám có động tác quá mạnh, sợ sẽ đánh thức Lâm Vũ Chân. Anh chỉ đành phải cẩn thận vén một góc chăn lên và chui vào, sau đó không dám cử động nữa.
Lúc đó, Tôn Lăng vừa xử lý xong vết thương ở ngón tay, sắc mặt cực kỳ khó coi, giống như ăn phải chuột chết vậy.
Đặc biệt là ở trong nhà hàng tự nhiên có người nói anh †a là con trai bị ba giáo huấn mới quỳ xuống, anh ta càng tức giận đến mức suýt nữa thắt cả ruột rồi.
“Còn tưởng là nhân vật gì lớn, hóa ra chỉ là một thằng đi ởrểt”
Tôn Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432929/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.