“Cậu Tôn, chuyện này không trách tôi được”
Qủa Tam cần răng nói: “Tôi đến vịnh Thanh Sa lấy cảnh, tìm được một vị trí tốt, tuyệt đối có thể chụp ra hiệu quả tốt nhất, nhưng lại bị người ta cướp mất vị trí đó!”
Nếu Hoàng Phương ở đây, nhất định sẽ tát cho Qủa Tam một cái. Đúng là chưa từng thấy qua người nào đổi trắng thay đen như gã.
Rõ ràng là chúng tới cướp của nị lác, đến đây I thành bị người khắc cướp, còn bi hổ hay không hả.
“Bị người ta cướp mất à?”
“Đúng vậy, chúng tôi đã dựng xong phòng chụp ảnh, máy móc cũng đã bày xong, bối cảnh cũng chuẩn bị xong, ngay cả người mẫu cũng hóa trang, thay quần áo xong, chỉ chờ bát đầu quay. Kết quả lại có một đám người tới, vừa đến đã không nói lời nào, đánh mấy người chúng tôi”
‘Vẻ mặt Qủa Tam oán giận, còn ấm ức nói: “Chúng tôi không phải là đối thủ, ngay cả máy móc cũng không bảo vệ được. Cậu nhìn chân của tôi đi, là bị đánh gãy đấy!”
“Tôi nói tôi là làm việc cho cậu Tôn, nhưng bọn họ… vẫn xuống tay độc ác!”
“Buồn cười!”
Tôn Lăng càng tức giận hơn: “Ở Kiến Châu, ai dám không nể mặt nhà họ Tôn tôi như vậy chứ?”
Nếu nhà họ Dương không bị diệt, Dương Tiêu còn, Tôn Lăng sẽ không dám nói những lời đó.
Ai cũng biết nhà họ Dương đáng sợ tới mức nào, càng không cần phải nói tới người phụ nữ điên Dương Tiêu này. Trước đây vì nghe nói Dương Tiêu coi trọng mình, Tôn Lăng đã phải tới nơi khác né tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432924/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.