Mấy quản lý cao cấp ra sức gật đầu: “Vâng, anh Ninh!”
“Cố gắng trấn an người nhà của nạn nhân. Cậu ấy hy sinh vì để mở mang bờ cõi cho Lâm thị tôi, tiền tử tuất cho ba triệu, bảo đảm cuộc sống người nhà của cậu ta, đồng thời cố gắng hết sức giải quyết những vấn đề khác.
cho người nhà cậu ta.”
Giang Ninh nói: “Tôi sẽ tham dự lễ truy điệu, tự mình xin lỗi ba mẹ cậu ấy”
f ZÂ PS 4 Mấy quản lý cao cấp nghe vậy, mắt càng đỏ hơn.
Đổi lại thành người bình thường gặp phải chuyện như vậy thì trốn còn không kịp, tuyệt đối sẽ không bãng lòng tiếp xúc với người nhà của nạn nhân, để tránh gây ra rắc rối lớn hơn.
Nhưng Giang Ninh lại đủ tôn trọng người chết.
Anh không chỉ không hề keo kiệt trên số tiền tử tuất, còn muốn làm lễ truy điệu cho cậu ấy, thậm chí tự mình phúng viếng, xin lỗi ba mẹ của đối phương!
“Giang Ninh…”
Khóe mắt Lâm Vũ Chân đỏ hoe, không những không có bất kỳ ý kiến với cách giải quyết hậu quả của Giang Ninh, cô còn càng thêm kính người đàn ông này.
“Mỗi nhân viên đều là người nhà của tập đoàn Lâm thị, anh không bảo vệ tốt cho cậu ấy, đó là trách nhiệm của anh”
Giang Ninh nói: “Đi sắp xếp đi.”
“Vâng!”
Mấy quản lý cao cấp lập tức đi ra ngoài.
Nhìn vẻ sốt ruột và lo lắng trên mặt của Lâm Vũ Chân, Giang Ninh giơ tay, nhẹ nhàng lau nước mát trên khóe mắt của cô.
Anh biết Lâm Vũ Chân sẽ tự trách, cảm thấy bởi vì cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432908/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.