Trái tìm Lưu Tiểu Đao đập mạnh. Nghe Giang Ninh nói, gã cảm giác máu của mình cũng sôi trào lên!
Thế này còn nói là không hơn à?
Chỉ nghe thôi đã khiến cho nhiệt huyết của người ta sôi trào!
Chỉ là… sao có thể làm như vậy được, nơi này là Thành Hải đấy!
Nó vốn là nơi cạnh tranh tàn khốc nhất, cá lớn nuốt cá bé được thể hiện rã vô cùng nhuần nhuyễn. Giang Ninh muốn làm được, chẳng khác nào khó như lên trời.
Không nói trong cả thế giới ngầm ở Thành Hải ngoại trừ nhà họ Tô ra, còn có nhà họ Tả và nhà họ Cao, đó đều là gia tộc mạnh có thực lực không khác gì nhà họ Tô.
Chỉ riêng ba gia tộc lớn này, một Đông Hải của Giang Ninh lại không thể dao động được!
*Tôi cũng là kẻ ác, vậy anh cũng muốn xóa bỏ tôi sao?”
‘Gã nhìn Giang Ninh nói.
“Đương nhiên, tôi sẽ không tha cho cậu.”
Giang Ninh không hề che giấu.
Lưu Tiểu Đao cười, cười lớn tiếng, cười tới nước mắt giàn giụa, lại giống như một người điên.
*Vậy tại sao tôi phải giúp anh? Sao tôi phải giúp anh?”
Giang Ninh không nói gì chỉ đi tới trước giường, ném một con dao cho Lưu Tiểu Đao và quay người rời đi.
“Tôi ở Đông Hải chờ tin tức của cậu”
Anh nói xong liền đóng cửa lại.
Lưu Tiểu Đao cầm lấy con dao nhỏ này và nhìn đường vân quen thuộc trên cán dao, gã không giữa được nước mắt trong khóe mắt nữa. Đó là em gái gã tự tay khắc cho gã làm quà sinh nhật tặng cho gãt Gá nắm thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432906/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.