“Con im miệng cho bai”
Tô Bác Văn lãnh đạm quát, dáng vẻ nghiêm túc khiến Tô.
Minh Toàn giật mình Từ trước tới nay hắn ta chưa từng thấy mặt Tô Bác Văn lạnh như thế.
“Hừ, đừng có không biết sống chết!”
Tô Bác Văn cười lạnh: “Người ta không giết con cũng chưa chắc là sợ nhà họ Tô chúng ta, chỉ là không đáng vì một minh tinh nhở mà làm vậy thôi”
“Vùng đất cấm Đông Hải bây giờ đang nổi tiếng khảp nơi, con đừng chọc vào, để tránh gây ra tai họa cho nhà họ Tô. Đương nhiên, hắn chắc chắn không dám lại động tới con nữa. Không phải ai cũng dám giết người nhà họ Tô này đâu!”
Ông ta kết luận, người Đông Hải nhất định là kiêng ky nhà họ Tô của ông ta. Nếu vậy, chỉ là dạy dỗ Tô Minh Toàn mà thôi, cũng không cần phải làm lớn chuyện.
“Ba cảnh cáo con đừng gây thêm chuyện cho ba. Nhà họ Tô chúng ta đang trong giờ phút quan trọng, nếu xảy ra chuyện gì thì đừng nói người ngoài, ngay cả ba cũng sẽ không tha cho con!”
Tô Minh Toàn sao còn dám nói gì nữa, cậu ta sợ đến mức run lẩy bẩy. Từ trước tới nay hắn ta chưa từng thấy.
Tô Bác Văn có áp lực như vậy.
Hắn ta chỉ có thể cúi đầu, ngoan ngoãn nghe lời, trong.
lòng lại thầm nghĩ: “Ba không giúp con trả thù, vậy con đi Tìm anh hai giết hắn! Hừ!”
“Từ hôm nay trở đi, con không được ra ngoài, cứ ở trong nhà đi.”
Tô Bác Văn hạ lện cho phép đi đâu hết “Không có lệnh của ba thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432903/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.